Ngoài tên gọi chung là “lư hương”, một số lư hương trong các chùa Đạo giáo có thể có tên riêng. Ví dụ: lư hương hình rồng hình chữ nhật-được bảo tồn trong chùa Bạch Vân ở Bắc Kinh là một hiện vật quan trọng của Đạo giáo với cái tên độc đáo cũng như giá trị lịch sử và văn hóa.
Lư hương là đồ dùng dùng trong nghệ thuật dâng hương, tế lễ tôn giáo và thắp hương hàng ngày. Các vật liệu phổ biến bao gồm đồng, gốm sứ, vàng và bạc, và các hình dạng bao gồm lư hương Boshan, lò sưởi tay và lư hương nằm. Những chiếc lư hương Boshan thời nhà Hán được biết đến với hình dáng giống như ngọn núi- và thường được trang trí bằng những hình có cánh và những con thú tốt lành. Lư hương bằng sứ và men ngọc trắng xuất hiện vào thời nhà Ngụy, nhà Tấn, Bắc Nam. Lư hương bằng gốm đã trở nên phổ biến trong dân chúng vào thời nhà Đường. Vào thời nhà Tống, lư hương đã trở thành một trong bốn nghệ thuật của giới văn nhân, tạo ra những hình dạng đơn giản hơn như kiểu li-và kiểu cánh hoa sen-. Trong triều đại nhà Minh và nhà Thanh, lư hương Huyền Đức được đánh giá cao vì sự khéo léo tinh xảo, được đúc bằng phương pháp sáp thất truyền và thường bắt chước phong cách cổ xưa. Lư hương phục vụ nhiều chức năng khác nhau, bao gồm làm thơm quần áo, cầu nguyện Đức Phật và hỗ trợ đọc sách trong phòng học. Thiết kế cấu trúc của họ cân bằng giữa tính thực tế và tính trang trí; ví dụ, lư hương thời nhà Hán sử dụng họa tiết openwork để khuếch tán hương thơm.

